Ngày mồng một đầu tháng và ngày trăng tròn các cụ thường lên chùa lễ Phật (Đức Phật Thích ca sinh ra nhằm ngày trăng tròn). Bà Đa và bà Mít ở gần nhà nhau, cứ mỗi lần bà Đa lên chùa thì bà Mít gửi tiền lễ Phật. Bà Đa không hiểu câu : “Tiền mất Phật biết” nên bớt cả tiền của bà Mít để ghi vào chân mình cho nhiều hơn.
Khi hai bà qua đời thì ở mộ của Bà Đa mọc lên một loại cây mà người ta gọi là cây Đa. Đây là một loại cây lá rụng quanh năm, nếu trồng cạnh chùa thôi thì phải quét lá suốt ngày, cây to gỗ không sử dụng được cho việc bền lâu, quả thì bé tí chưa chín kiến đục khoét từ trong ruột đục ra.
Còn ở mộ bà Mít thì mọc lên thứ cây mà người ta gọi là cây Mít. Thứ cây này có quả to, múi nhiều chín lại rất thơm ăn ngon ngọt và bổ. Cây mít được trồng ở trong chùa, quả chín dùng lễ Phật, lá mít dùng để in oản, gỗ mít rất tốt không cong vênh mối mọt người ta dùng để tạc tượng Phật và đóng đồ thờ. Không những cây mít được trồng ở vườn chùa mà nhà nhà đều trồng mít. Nhà ngói cây mít xưa kia là câu nói chỉ giới phong lưu.
Nguồn: Truyện cổ tích Tổng hợp.
Giáo sư Nguyễn Lân Dũng là nhà khoa học hàng đầu Việt Nam trong lĩnh vực vi sinh vật học (wiki), với hơn nửa thế kỷ cống hiến cho giáo dục và nghiên cứu. Ông là con trai Nhà giáo Nhân dân Nguyễn Lân, thuộc gia đình nổi tiếng hiếu học. Giáo sư giữ nhiều vai trò quan trọng như Chủ tịch Hội các ngành Sinh học Việt Nam, Đại biểu Quốc hội và đã được phong tặng danh hiệu Nhà giáo Nhân dân năm 2010.